Chưa vui niềm vui được làm cha bao lâu thì tôi đã suýt “té ngửa” ở phòng hậu sinh khi đón trên tay đứa con mới chào đời của mình.
Tôi không sao nở được nụ cười khi bế con trên tay
Tôi và vợ đã có 7 năm chung sống bên nhau mà không có con. Khi đi kiểm tra, bác sỹ nói tinh trùng của tôi có vấn đề nên mới gây ra điều đó. Sau hơn 1 năm kiên trì chạy chữa, ngày vợ tôi thông báo có tin vui, tôi hạnh phúc như bay trên 9 tầng mây. Suốt thời gian vợ tôi mang thai, tôi chăm lo cho cô ấy hết mức có thể. Tôi không để cô ấy động vào việc nhà, cô ấy muốn ăn gì, đi đâu tôi đều đáp ứng hết. Tôi còn cố gắng thuyết phục được dì tôi từ quê ra để chăm sóc vợ tôi những tháng ngày thai kỳ. Tôi làm hết trách nhiệm người chồng, chỉ mong ngóng tới ngày được nghe tiếng khóc của con.
Vậy mà tới khi bế được đứa con “của trời cho” trên tay, tôi không sao nở được nụ cười vì con không giống tôi tí nào. Tôi cố gắng không biểu lộ bất cứ thái độ gì, kiên nhẫn chờ đợi nhưng 2 tháng, 3 tháng sau, khuôn mặt con dù tôi nhìn cách nào cũng không hề giống mình, không giống cả vợ tôi nữa.
Từ ngày vợ tôi sinh con, Long – bạn thân của cô ấy rất năng sang chơi. Long chơi thân với vợ tôi có khi đến hơn chục năm rồi, tính cách anh ta thì bốc đồng, ham vui, hơn 30 tuổi rồi nghề ngỗng vẫn lông bông. Tôi không thích Long nhưng vợ tôi thì quý anh ta lắm, còn nói rằng nếu mà không gặp được tôi thì có khi cô ấy lấy Long rồi. Trước khi vợ tôi sinh con, một tháng Long chỉ qua chơi với vợ chồng tôi đôi ba lần, lần nào cũng lựa lúc có cả tôi ở nhà (nhờ thế tôi có thiện cảm với anh ta hơn). Thế nhưng từ khi vợ tôi sinh, Long ghé qua thường xuyên. Có hôm tôi đi làm về đã thấy anh ta bế con tôi đi lòng vòng trong nhà rồi.Sự thay đổi đó càng khiến tôi nghi ngờ có điều gì khuất tất ở đây. Tôi suy nghĩ mãi rồi liều đi tới quyết định làm phép thử. Ban đầu tôi định làm xét nghiệm ADN nhưng tôi nghĩ, chi bằng mình đi kiểm tra tinh trùng trước xem sao.
Nhìn gương mặt đầy thông cảm của bác sĩ và phiếu kết quả xét nghiệm trên tay, tôi không biết nên khóc hay nên cười. Tôi vẫn mắc chứng tinh trùng loãng, tình trạng hiện giờ thì rất khó có con. Bác sỹ khuyên tôi về nên tích cực điều trị hơn, hai vợ chồng cũng nên bàn đến chuyện có con nuôi nữa. Tôi gật đầu mà trong lòng tan nát.Giờ tôi không biết phải làm thế nào. Đứa con đó có thể là của Long nhưng cậu ta cũng đã có gia đình. Còn tôi, với tình hình này rất khó có con. Nếu bây giờ tôi đòi làm rõ ràng trắng đen mọi chuyện có khi sẽ mất vợ mất con ngay lập tức. Tôi có nên nhắm mắt chấp chận “cái vỏ” này để có một gia đình hoàn thiện không?
Theo truyentamsu.
Có thể bạn quan tâm:



0 nhận xét:
Đăng nhận xét